Ta đến đây trong sự tình cờ và có thể cũng vì một sự tình cờ nào đó rồi ta sẽ ra đi. Đến và đi là một sự thật cho sự có mặt của ta, là sự hiện hữu cho bất kỳ điều gì trên thế gian này. Và cũng thế, cũng chỉ có mặt là sự xác nhận, một bằng chứng cho những gì ta đã đi qua. Có ý nghĩa không? Vô nghĩa chăng?
Đều do ta quyết định cả, đều do ta tất cả thông qua những gì mà ta đã làm, đã để lại,…Và cũng có thể sẽ khác với những ý niệm từ đầu mà ta đã muốn đến. Đôi khi chỉ vì sự rong chơi mà ta đã quên điều mình cần làm, và cũng đôi khi cái thầm lặng riêng tư mà ta đã đánh mất một sứ mệnh đã đến đây,….Vâng tất cả sẽ là bi kịch, vở kịch hay một tác phẩm có giá trị cho cuộc đời này…..!


Câu hỏi lớn nhất của con người là “ Ta là ai? “ và lời giải khó khăn nhất để biết được cũng chính là “ Ta là ai? “ điều ấy chỉ dành riêng cho những ai muốn đỗ đạt bản thân mình. Cuộc đời người hay biển trời mênh mông nhưng sự bắt đầu của nó cũng từ việc đánh vần, lắp ghép lại cùng nhau để trở thành cái mênh mông, cái bao la ấy….!
Ta đi trên hạnh phúc, yêu thương, bình an hay khổ đau, phiền não đều bắt đầu từ sự đánh vần ấy, sự lắp ghép của ta để trở thành những vần điệu yêu thương hoặc đôi khi là mảnh vỡ của trần gian. Lạ thay! Khi ta đã đỗ đạt cho đời mình thì lúc ấy ta nhận biết rằng” Ta chẳng là ai!”….

Là hạt bụi giữa đường trần,
Thầm lặng hằng ngày cùng người bước,
Vết tròn trên cát người đã qua….!
Ta đến với đời chăng? Không, ta vì đời mà đến, ta đã đến để gieo trồng những hạt giống của yêu thương, của những gì mà đời đang cần ta….!
Ta đến đây như lời xưa hẹn ước,
Trái tim này dâng hiến trọn cho đời,
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẻo đường nhân thế mộng đầy vơi…!

Khát vọng ấy hình như luôn cháy bỏng trong ta, trong bất kỳ ai và cũng như là những ý nguyện, những hứa hẹn trước sự khởi đầu. Nhưng rồi sau đó là một bi kịch cho những ai muốn dẫm đạp, một vở kịch có giá trị theo từng ngày cho những ai muốn dựng xây….

ta-là-ai-1

Tất cả, nhưng đọng lại chỉ có hai con đường và tùy vào sở thích của ta mà quyết định chọn lựa, quyết định để đi. Ta tự phân tích những ý nghĩa sâu xa bằng trí tuệ để chọn ra cho mình một hướng đi, một lối đi thênh thang không vướng bận, tìm cầu. Hạnh phúc là con đường chứ không phải là bến đậu, mà đã là con đường thì phải đi chứ không dừng lại, đi cho đến vô tận, vô biên của con đường hạnh phúc ấy….! Nếu ta dừng lại, mãn nguyện với cái hạnh phúc của hôm nay thì hạnh phúc của ngày mai đâu có để ta dùng?!
Đã lên đường rồi thì ta chỉ biết con đường hạnh phúc là ta đang đi và không cần cần biết cuối con đường ấy để làm gì. Sao không đi mà biết, ngồi đó bao giờ ta mới biết đến để nhận ra điều mà ta ấp ủ kia…?!
Này bạn, hãy lên đường để đi vì người thân ta đang chờ, đang đợi ta mang trái ngọt yêu thương ban rãi khắp nhân gian, ban rãi cho những ai đang cần để gặm nhấm những hương vị ngọt ngào ấy. Đó là tất cả những giá trị đích thực của cuộc đời này. Ta nhận ra ngay nơi chốn này một cảm giác thiêng liêng, một cảm giác thú vị đến vô bờ….!
Nhìn lại những gì đang hiện hữu, những gì đã và đang diễn ra thật là đau lòng, thật là tan tác,…Chúng ta đến với nhau vì cái gì? mà đã tạo ra không ít những khổ đau, những phiền não luôn vây hãm để rồi ta có được gì không?! Càng nhìn càng đau xót, càng nhìn càng thiết tha nhưng rồi với cánh tay nhỏ bé này không nắm lấy hết cả càn khôn….!
Viết lên đây với tất cả tấm lòng, với những gì thiết tha cho cuộc sống đích thực. Nếu chúng ta đã được làm điều gì đó thì hãy làm những điều cho yêu thương, những gì cho hạnh phúc dựng xây trên mái ấm của tình người. Đối đãi nhau chi để rồi đưa ra những cung bậc buồn đau, những án phạt đau lòng, những giai điệu ấy, những nốt nhạc ấy đi vào lòng người với sự đay nghiến, dằn vặt tận tâm can, đau xót…Hãy khẽ thật nhẹ nhàng những nốt nhạc của yêu thương, trầm bổng để đi vào lòng người một cách dịu êm, từ ái….!

Trong chúng ta, hãy tự đặt câu hỏi rằng mình muốn gì? thì chắc chắn người kia cũng muốn thế. Nếu mình muốn yêu thương thì đâu cớ gì người kia muốn khổ đau từ mình. Ta muốn gì từ người khác, thì người kia cũng muốn như mình muốn, như ta vậy. Và mình hãy làm điều này trước, chắc chắn bạn sẽ nhận lại và cho dù có nhận lại hay không thì mình cũng tự nghĩ rằng đó là việc của ta cần phải làm, và chỉ có thế thôi, bình an sẽ bên cạnh bạn, vây hãm bạn bởi hạnh phúc được dành ở người cho chứ không phải người nhận!
Mọi điều, mọi vấn đề không quá khó để giải bày nhưng sẽ quá khó cho những ai không muốn làm, không chịu tư duy để nhận ra cái chân thật của lẽ thường. Tuy hai nhưng mà một bởi cùng nhau một tự tánh, cái tánh yên bình, thanh tịnh, phẳng lặng luôn khao khát được yêu thương, che chở. Và nếu không đồng một tự tánh thì đâu cùng xuất hiện cùng nhau trên hành tinh này. Bởi tất cả đều tương thích với những gì mà vũ trụ này đã tạo ra, một qui luật công bằng, một qui luật bình đẳng luôn phù hợp với những điều kiện mà trái đất này đã yêu cầu. Chẳng hạn như trái đất này yêu cầu loài người phải thở bằng Oxy mà không thở bằng Oxy thì không phải là loài người… Và chính vì lẽ đó, chắc chắn rằng cùng một tự tánh, không hơn, không kém, không ít, không nhiều, không tăng, không giảm cho những chất liệu đã được pha chế sẵn. Ta tự ý tăng lên hay giảm xuống và đã vô tình thay đổi những hương vị ngọt ngào, êm ấm kia. Đừng bạn, cung bậc âm thanh đã là thế, nếu có chăng bạn hãy cố khẽ thật hay, gõ thật dạt dào cho cung bậc âm thanh kia được đi vào lòng người, đi vào tận đáy sâu tâm hồn cho những ai cảm nhận được cái giá trị của âm thanh yêu thương hài hòa, nồng ấm. Ấy thế mà, chúng ta chưa làm được, thật xót xa…..!
Lành thay! Ta sinh ra trong một cuộc đời đã được ánh hào quang luôn soi sáng, ta có đủ đầy tất cả chỉ chờ đợi ta làm, ta thực hiện. Con người thường chết trên chiến thắng mà không chết trên chiến trường. Nếu có thể ta hãy chết trên chiến trường bởi đó là sự vinh quang vì ta đã cứu lấy một mạng người, một gia đình, một xã hội và một nền hòa bình cho nhân loại. Nhìn lại trong mỗi hoàn cảnh của từng gia đình, khi còn nghèo khổ mọi người yêu thương nhau, cùng nhau xây đắp một tình thương, một mái ấm, một sự nghiệp cho mai sau mặc dù lúc ấy vật chất khó khăn, cơm ăn không đủ nhưng hạnh phúc, yêu thương ngập tràn. Đến khi vật chất đủ đầy, cơm ăn no đủ, áo mặc lành đẹp thì cũng chính lúc ấy mọi nhu cầu đòi hỏi quái lạ xuất hiện, tham muốn dâng trào và khi lòng tham muốn ấy bất thành thì khổ đau xuất hiện, phiền não kề bên. Vậy cái mà ta gọi là hạnh phúc của con người cần thiết đó, nó đang trốn ở đâu? Này bạn, hãy ngồi xuống, nhìn thẳng vào tâm mình, phân loại ra, cái gì gọi là vô minh, cái gì gọi là tham muốn, cái gì gọi là dục vọng, cái gì gọi là mong cầu, cái gì gọi là tham chấp,….và cái gì làm ta hạnh phúc? Cái gì làm ta khổ đau? Khi đã tìm được hãy đặt tiếp một câu hỏi, vậy bạn thích khổ đau hay hạnh phúc? Đến đây bài toán đã có lời giải, ta chỉ cần trình bày cho đẹp để ta được điểm cao lưu lại trong quyển tập cuộc đời của ta. Chắn chắn bạn sẽ làm được và lên lớp bởi bạn đang có sẳn trí tuệ để dùng, bạn đủ tính kiên nhẫn để tìm ra phương pháp và con đường vinh quang thật sự thênh thang trên lối ngõ cuộc đời…

Càng nhắc đến, càng nghĩ đến ta càng cảm kích vô cùng, càng tri ân sâu sắc và đôi khi không còn ngôn từ nào để thay cho lòng trọng ơn Đức Từ Phụ ( Đức Bổn Sư ). Ngài là đấng Cha Lành cho khắp cả nhân gian. Ngài đã tìm, chỉ ra và sống thật với thân xác này cho ta thấy theo cái nguyên lý đã định hình. Một nguyên lý cho sự giải thoát khổ đau, chỉ có một mà thôi! Lý luận vô vàn nhưng sự thật chỉ duy có một. Vậy ta ngồi đó nói, bàn luận, lý sự hay ta đi, hay ta làm?! Hãy cùng nhau đi các bạn, hãy cùng nắm chặt một ngọn đuốc của Ngài đã thắp sáng để ta soi rọi cái âm u, đen tối trên đường, trên vạn nẻo chông gai, mờ mịt kia. Đáng thương cho những ai không làm, không đi, ở lại để dựng lên những bi kịch để rồi cũng chính mình đạp đổ bởi cuối cùng, kết quả không như mình muốn, không như mình từng nghĩ và hài lòng…
Nếu ta tự cho mình có trí tuệ sao làm giống như kẻ vô minh? Nếu ta cho mình giỏi sao không khác gì với người dở vậy? Nếu ta cho mình là người tốt sao trách những ai ích kỷ, nhỏ nhoi? Nếu ta cho mình là từ bi thì sao không thương xót chúng sanh? Hãy ngẫm nghĩ lại xem và cái thú vị của những câu hỏi ấy chính là câu trả lời, chỉ tiếc rằng ít khi trong chúng ta tự đặt những câu hỏi như thế này. Vâng, tất cả đều là sự cảm thông, sự bao dung bởi người viết biết mình, hiểu rõ mình và càng thấu hiểu rõ hơn trong những tháng ngày còn đen tối, những ngày tháng bị vây hãm bởi vô minh, đã đưa đến những nỗi khổ niềm đau….!
Này bạn, bạn không có tội, bạn không có lỗi gì cả chỉ vì do vô minh sai khiến bạn làm nên những tội lỗi, những khổ đau cho cuộc đời này. Khi bạn đã biết mà bạn không làm, khi ấy bạn mới thật sự là tội đồ, là giá trị thăng dư trong một xã hội luôn không cần đến những điều đó. Do đó, bạn hãy quay về, tìm nơi thân tâm mình và tư duy xem đâu là nguồn cội của vô minh? Đâu là chánh tri kiến? Đâu là ta? Đâu là sở hữu của ta? Cái nào lệ thuộc cái nào? Cái nào làm chủ cái nào? Chắc chắn là bạn sẽ nhận biết được và khi ấy bạn thực hiện rất dễ dàng trên con đường ung dung, thanh tịnh vốn dĩ đã tự có. Cũng chính lúc ấy, hạnh phúc vây hãm bạn, bình an trêu chọc, nô đùa cùng bạn và ôm lấy bạn thật sự ngọt ngào. Nếu bạn có được quyền để khóc thì hãy khóc vì hạnh phúc, hãy cống hiến những giọt nước mắt của hạnh phúc cho yêu thương, cho từ ái, cho cảm thông. Bạn đừng nên phung phí của cải mình cho khổ đau bởi nước mắt là tài sản của bạn!
Đôi lời xin được sẻ chia, xin được gần kề nhau để xây lên một khối yêu thương, một lâu đài hạnh phúc của nhân gian. Xin lưu lại những nghĩ suy này trong tâm thức của bạn và có dịp hãy dùng đến như là một trong những phương tiện của cuộc đời. Đừng vội xóa đi cái sự thật mà ta đang tìm, mà ta thường gọi là chân lý kia. Thay vì đi tìm một chân lý tuyệt đối xa xôi, dịu vợi ở một phương trời nào đó thì xin hãy quay về tìm lại ngay nơi chính thân tâm mình cái tuyệt đối ở trong ta. Đừng cởi trâu mà tìm trâu! hãy sử dụng viên trân châu mà bạn đang gìn giữ vì nó vô gía cho ngàn kiếp không thể dùng hết, đừng đi xin, mượn, vay của người khác nữa. Chúc mọi người tìm thấy sự quý báu của mình, tìm thấy được sự bình an nơi thân tâm mình và nhận được cái hạnh phúc viên mãn kia!

Trong biển khổ chiều nay,
Anh tung tăng cùng bước,
Bước hòa cùng nhịp sóng,
Chảy về nơi bến xưa.

Cái vắng lặng hoàng hôn,
Anh thì thầm ve vuốt,
Một nỗi niềm bất tận,
Nỗi niềm của thế gian.

Rằng xưa kia anh đến,
Trong cơn sóng cồn cào,
Nay hoàng hôn phẳng lặng,
Anh về lại bến xưa.

Nơi xưa ta thề nguyện,
Rằng đến để ban cho,
Mang theo không đủ phát,
Đành lỗi hẹn lần sau.

Anh đâu ngờ nhiều thế,
Mà cũng vì anh thôi,
Không chuẩn bị cho đủ,
Ban khắp cả muôn loài.

Anh đi từ đất Mẹ,
Anh về lại đất Cha,
Mang mầm móng yêu thương,
Dâng tròn đầy an lạc.

Tiếng kêu vang rền khắp,
Cứu lấy cả càn khôn,
Với thiết tha mong mỏi,
Xóa hết cả ưu phiền.

Nhưng than ôi đâu dễ,
Gợn sóng mãi dâng trào,
Bắt nguồn từ sâu thẳm,
Từ cội gốc vô minh.

Vô minh ai đã tạo?
Để hôm nay dâng trào,
Đi từ trong vi tế,
Để thành hình bọt kia.

Thế thì anh đã biết,
Nguồn gốc của mọi điều,
Và rồi anh sẽ giúp,
Không ngày một ngày hai.

Tất cả chỉ có thế
Chúng ta cùng nỗ lực
Dẹp trừ bóng đêm kia,
Ánh sáng ở bên mình.

Ta đi cùng ánh sáng,
Tung tăng giữa đường trần,
Đâu cần đi cần đến,
Ta thấy cả mọi điều.

Đi đâu và về đâu?!
Nơi đây vốn thanh tịnh,
Ta trở về nguyên thể,
Tìm lại bến chơn như.

Chơn như vui mãi mãi,
Không gì so sánh bằng,
Tất cả chỉ là một,
Là một, cùng tất cả…

Hãy cùng anh, em nhé!
Để mẹ chờ, cha trông,
Về lại mái nhà xưa,
Nơi ta cùng viên mãn….!!!

Kính chúc mọi người luôn hạnh phúc và bình an !

Thiện Trí

Bức Tâm Thư !
—000—

Lương y Phan Văn Nghiệp
Kính gửi: Tất cả bệnh nhân và mọi người !

Sau hơn hai năm đã trôi qua, Thầy đã về đây khám và chữa bệnh cho tất cả những bệnh nhân gần xa trong tỉnh nhà ( Bến Tre ) của mình, và cũng đã gặt hái được biết bao những thành quả đạt được, là đã mang lại sức khỏe thật sự cho biết bao nhiêu con người. Thầy thật sự rất vui mừng vì điều đó. Vui mừng bởi vì mình đã làm được một điều mà mọi người trên thế gian này đều hằng mơ ước, đó là sức khỏe. Sức khỏe là vàng, là câu nói của Ông Bà ta đã để lại, nó đúng với bao đời, bao kiếp cho chúng ta. Bởi sức khỏe là sự tồn tại và chính sự tồn tại khỏe mạnh của chúng ta đã tạo ra biết bao nhiêu giá trị về vật chất lẫn tinh thần cho nhau.

Nhưng hôm nay, chắc có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao Thầy viết lên Bức Tâm Thư này phải không?! Vâng, Thầy viết lên với bao nỗi suy tư và trăn trở của Thầy đã từ bấy lâu nay nhưng chưa đủ duyên để Thầy có dịp sẻ chia đến với mọi người. Nỗi suy tư ấy đó là: Kiếp nhân sinh của chúng ta, trong đó đã chứa đựng biết bao hạnh phúc và đau khổ của chúng ta. Thầy đã thầm nghĩ những điều này, suy tư những điều này, và Thầy cũng đã tư duy rất nhiều trong những đêm thiền định của Thầy rằng: Sự có mặt của khổ đau? là vì sao khổ đau? Rồi ta giải quyết nó ra sao? Và làm sao ta có được một đời sống an vui và hạnh phúc, đạt được hai giá trị của cuộc đời người, đó là Thân và Tâm?!
Và tất cả những câu hỏi ấy đã đưa Thầy đến một con đường của ngày hôm nay. Một con đường giải quyết cái đau khổ cho mình và cho người và trước tiên Thầy đã giải quyết được một việc, đó là thân đau khổ. Thân đau khổ bởi vì nó đang bệnh hoạn, đang đau đớn hằng ngày với từng cơn, từng đợt. Nhưng đó mới chỉ đạt được một nửa của con đường mà Thầy hằng mong ước. Điều tâm niệm quan trọng nhất là Thầy vừa khám bệnh, chữa bệnh về thân nhưng bên cạnh Thầy khát khao chia sẻ với mọi người bằng đôi lời, bằng những bài pháp có giá trị thật sự đi vào đời sống của mọi người, đó là những bài pháp về nền tảng đạo đức Nhân Bản Nhân Quả được đến với mọi người một cách có hiệu quả, một cách rất thiết thực….?! Nhưng thời gian đã trôi đi, bệnh nhân càng ngày càng đông, bệnh tật càng ngày càng nhiều, mỗi khi Thầy về thì thời gian có hạn và sự đợi chờ của mọi người trong nao núng và Thầy đã không thể nào chia sẻ được, đó là một sự nghẹn ngào của Thầy, một điều gì đó mà Thầy đã làm chưa đúng với nguyện ước của mình, thật xót xa…!


Vì sao Thầy lại muốn chia sẻ với mọi người ?! Trải qua một cuộc sống, một đoạn đường mà Thầy đã đi trong đó được học hành về chữ nghĩa, chuyên môn từ ghế nhà trường, được học và chứng kiến những gì đã và đang xảy ra ngay trước mắt cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Và điều may mắn hơn mọi người rằng: Thầy được đi trên một con đường tu học và tìm ra tất cả những bí ẩn của cuộc sống đang diễn ra mỗi ngày, chi phối chúng ta từng giờ, từng phút giây không ngừng nghỉ. Vâng, tất cả là nỗi suy tư, nỗi trăn trở của Thầy khi đã nhận ra những giá trị chân thật đó và cứ nguyện ước rằng: mong sao mang được những điều chân thật này đến với mọi người một cách gần gũi nhất, hiệu quả nhất để mọi người ứng dụng vào đời sống của mình và có được một đời an vui, hạnh phúc…

nhang-sach-nhang-sinh-hoc-thao-duoc-phuong-anh

Và hôm nay, Thầy viết ra đôi lời này thay cho những buổi chia sẻ mà Thầy không có thời gian dành cho mọi người và mọi người hãy tư duy, xem xét một cách thật sâu sắc rồi hãy ứng dụng vào đời sống của mình. Nếu thấy nó không đúng, thì đừng vội tin và áp dụng. Nếu đã dành thời gian tư duy, quán xét và thấy nó đúng, thì hãy ứng dụng ngay vào đời sống của mình, kẻo không kịp đó Quý vị…! Ở đây, Thầy không ép buộc ai hết, tự mỗi người nhận ra và ứng dụng, tự mỗi người chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm, đã gây ra cho dù đó là vô tình hay cố ý. Tất cả là tự ta làm cho ta hạnh phúc, tự ta làm cho ta đau khổ và không ai có quyền ban phước hay giáng họa cho ta bởi nhân quả rất công bằng, rất nghiêm minh và vay thì phải trả, thế đó…!

Thân bệnh, do đâu mà ra?

Tất cả mọi người trong chúng ta có ai thầm nghĩ đến điều này chưa? Vì sao ta bệnh? Vì sao ta khổ? Vì sao ta không hạnh phúc giống người kia? Vì sao ta mắc căn bệnh nan y, Ung Thư…và vô số câu hỏi được đặt ra ngay trong cuộc đời của mình, của mỗi bản thân chính ta và từ đó ta sẽ tìm cái lời giải cho mình và cao hơn nữa ta giúp người giải những bài toán khó của cuộc đời, của kiếp nhân sinh đầy đau khổ như thế này…
Thưa Quý Vị,

Bệnh do nghiệp mà ra, vậy nghiệp do đâu mà ra?

Nghiệp chính là do ý thức của ta đã tạo ra cái hành động của ta mà ra. Vậy thân ta đang bệnh, là kết quả của những gì mà ý thức, suy nghĩ của ta đã đưa đến cái hành động của ta và ngày hôm nay thân ta đau đớn, bệnh hoạn và đang chịu những cái khổ đau kia.
Thầy mở rộng thêm ý này cho mọi người dễ hiểu:
Ví dụ: Hôm nay ta cắt cổ con gà và con gà chết trong đau đớn. Vậy cái hành động cắt cổ con gà đó được gọi là nghiệp đã tạo ra. Và cái hành động cắt cổ con gà đó là do ý thức, suy nghĩ của ta đã quyết định để cho cái hành động kia thực hiện. Từ đó, chúng ta đã thấy: từ ý thức, suy nghĩ của ta đã đưa đến cái hành động của ta và tất cả những điều đó ta gọi là nghiệp.
Vậy hành động cắt cổ con gà đó có liên quan gì đến bệnh tật của ta ngày hôm nay? Thầy xin chia sẻ với mọi người bằng đôi mắt nhân quả khi nhìn nhận vấn đề này:
Thứ nhất: Hành động cắt cổ con gà chết trong đau đớn. Cái đau đớn của con gà ta có thấu hiểu? Con gà hay con người, Đức Phật gọi chung là chúng sinh! Vậy một chúng sinh đang làm một chúng sinh đau khổ, vậy hành động đó được gọi là nghiệp đã gieo tạo cái đau khổ cho chúng sinh kia. Vậy chúng sinh kia chết trong đau khổ thì một ngày nào đó, ta cũng chết trong cái đau khổ như chúng sinh kia, theo luật nhân quả. Nhưng vì con gà cũng đang thọ nghiệp đau khổ từ những hành động của nó trước đây, nên nó đã mang thân con gà để cho chúng ta trả lại món nợ đó, đó cũng là nhân quả. Nhưng con gà thì đang trả nghiệp, ta thì đang gieo nghiệp ( tức là đang vay). Vậy ta vay thì bao giờ trả? Vì con gà cũng là loài chúng sinh nhưng nó là loại thú vật bậc thấp nên không thể mạng đổi mạng với con người được. Do đó, ta giết con gà là một hành động được tích góp trong một chuỗi đời sống của chúng ta. Nhiều hành động như thế được gom góp thì nợ ta vay sẽ bắt đầu được trả. Sau khi cảm sốt, bệnh hoạn, cổ họng ta đau, ta hãy nhớ xem và đó chính là nghiệp đau cổ họng được trả bởi hành động đã từng giết con gà kia. Đó là nhân quả công bằng!
Thứ hai: Thịt con gà khi chết ta ăn. Ăn là một hành động, mà hành động thì tạo ra nghiệp và nghiệp sẽ làm cho ta thọ khổ ( tức là bệnh tật của hôm nay). Ta biết rằng: khi con gà bị chết, trước khi nó chết nó rất sân hận kẻ giết nó, ngay lúc này ta sẽ thấy nó giẫy giụa, kêu la chứ nó không nằm yên cho ta giết. Do đó, ta biết rằng nó rất sân hận và từ sự sân hận đó đã đi vào máu thịt của nó và ta đã ăn miếng thịt đó. Miếng thịt đó đã chứa đầy sân hận và ta đã ăn vào và cùng cơ thể ta vận hành và cũng đã góp phần cho một đời sống của ta luôn có cái nóng tính, đôi khi là một nỗi hận thù với ai đó, để tạo tác cho ta thành một chuỗi nghiệp lực khi có dịp và hành động để ta phải thọ khổ. Khi người có máu sân hận, thì sự tha thứ bao dung của ta không còn nữa, dẫn ta đến một đời sống thiếu yêu thương, chia sẻ. Từ máu hơn thua, sân hận đã làm cho ta sống một đời sống giận hờn, ganh tị, ích kỷ và tất cả những điều này đã làm nên một nhân cách của ta. Đó là kiếp sống luân hồi: vay trả, trả vay; tử rồi sinh, sinh rồi tử…. Đó là nhân quả công bằng!
Thứ ba: Thịt con gà ấy đang bị nhiễm dịch, H5N1…ta ăn vào ta lãnh đủ và đôi khi đưa ta đến tử vong. Ta cũng biết rằng, xã hội càng đông người, nó càng phức tạp, con người không thể quản lý hết được nó và đôi khi những cơ quan chức năng không sao kiểm soát hết tất cả và ngăn chặn được tất cả những dịch bệnh có mầm móng và xảy ra. Những lúc đó, ta ăn vào lãnh đủ bản án của đời ta… Đó là nhân quả công bằng!
Trên đây, Thầy vừa phân tích chỉ một hành động cắt con cổ gà mà tất cả đã đưa ta đến một hệ lụy đau khổ như thế. Vậy trong đời sống của ta, còn có biết bao những hành động khác, mỗi ngày và mỗi phút giây ta tạo ra không ngừng nghỉ và cho đến hôm nay, thân ta bệnh tật đau nhức, đó là ta đang trả cái đau đớn của những gì ta đã từng gieo cái đau đớn cho người và loài vật kia. Chúng ta phải nhìn nhận cái chân thật ấy để rồi ta có cách để hóa giải đời ta, chọn lấy một lối sống cho đời ta, để mong sao ta có được một cuộc sống yên vui, hỷ lạc….!
Trở lại vấn đề Thầy đã phân tích ở trên về hành động cắt cổ con gà, tất cả những gì Thầy vừa nói, nó chỉ trả vay của cái hiện tại, tức là về mặt thân thể và vật chất. Vậy thì hành động ấy, tâm linh của đời ta diễn biến ra sao dưới con mắt của nhân quả. Nghĩa là những điều ta làm, nó dẫn ta đến một nẻo đường như thế nào trong nẻo luân hồi mà Đức Phật đã từng dạy ta?!

Vậy, nhân tiện đây, Thầy giải thích luôn cho mọi người được rõ những diễn biến của tâm linh, kiếp tái sinh của ta trong nẻo luân hồi, trong cái bao la của vũ trụ này:
Thứ nhất: Hành động cắt cổ con gà kia, được gọi là nghiệp ( như Thầy đã giải thích ở trên ). Đức Phật đã xác nhận với ta rằng: Nghiệp đi tái sinh, chứ không phải linh hồn đi tái sinh! Từ đó, ta được hiểu rằng, hành động cắt cổ con gà ấy là nghiệp và nghiệp sẽ tái sinh. Nghiệp ấy lập tức tái sinh thành con gà khác, chính là hành động của ta. Vì sao tái sinh ngay lập tức như thế? Vì theo luật Đồng Thanh Tương Ứng, Đồng khí Tương Cầu của vũ trụ và theo sự cân bằng của nhân quả, sự Vô Thường của vũ trụ thì lập tức được chuyển đổi từ dạng này qua dạng khác. Thí dụ: ta cầm một cái ly, ta đập bể một cái ly thì ngay lập tức cái ly ấy thành miểng chai, nó không chờ thời gian và không gian gì cả ( nghĩa là cái ly không còn nữa mà nó đã thành miểng chai ngay lập tức ). Ấy thế, ta cũng vậy, ngay lập tức hành động của ta thành con gà khác đã tái sinh để mang thân con gà và thọ khổ để cho mai kia con gà ấy lớn lên cho người ta giết lại, cắt cổ lại và trả lại những gì mà ta đã làm. Đó là nhân quả công bằng! Ta cũng từng được học theo thuyết của Niuton (Newton), mà bây giờ người đời gọi đó là khoa học. Niuton đã nghiên cứu và chứng minh rằng: Vật chất tan ra thành năng lượng và năng lượng sẽ tạo thành vật chất. Thế đó, mỗi người trong chúng ta tự suy ngẫm về điều này, có hay không, đúng hay sai chỉ để dành cho những ai có tư duy, có thấu hiểu! Dù quan niệm ta có nói rằng: nó không có, nhưng sự thật thì đang vận hành như thế và ta được quyền bác bỏ, nhưng sự thật ta đang chịu đựng và bị chi phối bởi những điều đó. Mong mọi người hãy tư duy, quán xét cho thật kỹ xem và tự chọn cho mình một lối sống, một đời sống: không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ tất cả chúng sinh. Được như thế, chính là thánh nhân, chính là chứng đạt được Lòng Từ Bi và Trí Tuệ!
Thứ hai: Cũng từ hành động trên mà ta mang thân bệnh, đau đớn ngay nơi đời sống hiện tại của ta ( như Thầy đã phân tích ở trên )
Để làm rõ những vấn đề trên, Thầy sẽ nói rõ hơn về nhân quả và từ đó ta có cái nhìn về nhân quả thấu đáo vào đời sống của chúng ta:

Nhân quả là gì?

Nếu nói theo nghĩa của thảo mộc, thì nhân là cái hạt, còn quả là cái trái. Nói theo nghĩa của loài người thì nhân là việc làm, quả là kết quả, là hậu quả. Giải nghĩa như thế có đúng không quý vị?
Một việc làm ác thì hậu quả sẽ chịu lấy quả khổ đau.


Ví dụ: Một người ăn trộm lấy của cải tài sản của người khác thì kết quả sẽ bị người ta bắt đánh đập và tù tội, tương lai người ấy cũng bị trộm cắp tài sản. Đó là nhân quả hiện tại và tương lai của Ông A làm, Ông A phải chịu.
Một người ăn trộm lấy của cải, tài sản của người khác khiến cho người mất của cải, tài sản và khổ đau. Từ nghiệp của người tham lam lấy của cải, tài sản và từ trường nghiệp của người bị mất của cải, tài sản hợp chung lại thành một từ trường tương ứng với người có tâm tham lam và sợ mất của cải hợp duyên sinh ra một người khác để chịu quả báo đau khổ và bị người khác lấy của cải, tài sản. Đó là nhân quả hiện tại Ông A làm mà Ông B phải chịu quả khổ đau.
Như ví dụ ở trên Thầy đã nói: Một người bắt gà làm thịt, khi hành động cắt cổ con gà, con gà đau đớn giẫy giụa kêu la, nhưng không thoát khỏi bàn tay hung ác của con người, cuối cùng con gà chết để trở thành thực phẩm cho con người. Hành động cắt cổ con gà là nhân ác, còn con gà bị giết đau đớn giãy giụa kêu la là quả khổ. Hành động cắt cổ con gà kia là nhân ác, là nghiệp ác. Nghiệp ác ấy tương ứng sinh ra con gà để trả quả bị cắt cổ. Đó là nghiệp Ông A làm mà Ông B phải chịu quả khổ đau.
Còn con gà bị giết đau đớn giãy giụa kêu la là nghiệp quả khổ. Nghiệp quả khổ tương ứng vào bản thân người cắt cổ con gà nên phải chịu quả bệnh tật nơi thân đau nhức, đau nơi cổ họng. Đó là nghiệp của Ông A làm, ông A chịu trong hiện kiếp. Nếu Ông A cứ giết gà tiếp tục thì nghiệp quả ác tưng ứng vào cận tử nghiệp, khi bỏ thân này Ông A phải tái sinh thành nhiều gà, vịt, heo, dê, v.v…để trả quả giết hại. Trong khi đó Ông A vẫn còn sống nhưng những hành động ác của ông vẫn tiếp tục đi tái sinh luân hồi làm thân gà, vịt, heo, dê, bò, ngựa…để trả nghiệp ác.
Quý vị có thấy nhân quả thảo mộc không? Mặc dù cây cam mẹ còn sống và rụng hạt, hạt đủ duyên kết hợp với đất, nước, gió, lửa mà thành cây cam con và cây cam con lớn lên và vẫn đâm cành ra bông trái, và tiếp tục sinh sôi này nở trong khi cây cam mẹ vẫn còn đó. Cây cam con đang mọc và lớn lên kia đâu có chờ cây mẹ chết đi rồi mình mới sinh ra hay nẩy mầm.
Đức Phật đã dạy và khẳng định với ta rằng: nghiệp đi tái sinh chứ không phải linh hồn đi tái sinh. Linh hồn không có và cũng có tồn tại dưới dạng bóng ma hay quỷ dữ mà trong vũ trụ chỉ tồn tại dưới dạng từ trường và năng lượng. Sự chuyển thể từ dạng này qua dạng khác ngay lập tức và tùy theo duyên tan, duyên hợp của nó. Đo đó, Đức Phật cũng dạy ta rằng:

Không làm những điều ác,
Hãy làm những điều lành,
Tự tâm ý thanh tịnh
Đây lời chư Phật dạy

Vì hành động ác chính là nghiệp ác sẽ tạo ra từ trường và chính từ trường này sẽ tương ưng để thọ quả đau khổ. Hành động lành cũng chính là nghiệp lành và tạo ra từ trường để tương ưng và thọ quả an vui, hạnh phúc. Cho nên mọi vật trên thế gian này đều sinh ra từ nhân quả, có vật gì mà được sinh ra ngoài nhân quả đâu?
Mọi vật được sinh ra từ nhân quả, đều do duyên hợp tạo thành, mà đã là duyên hợp tạo thành thì không thể nào ra khỏi quy luật sinh diệt của nhân quả. Vì thế, nhân quả trùng trùng duyên khởi, trùng trùng duyên sanh, trùng trùng duyên diệt. Do đó, mọi vật đều phải theo quy luật: thành, trụ, hoại, không của nhân quả. Không một vật gì thường hằng vĩnh viễn trên hành tinh này. Cho nên, nhân quả là một bi hài kịch đang diễn xuất theo quy luật vận hành sinh diệt của vũ trụ, vì không hiểu nên chúng ta đã lầm chấp cái ta, cái bản ngã nên bị luân hồi mãi mãi….!
Dưới lăng kính nhân quả, Thầy có tội và không tội khi trị bệnh không ?

Thầy có tội khi trị bệnh:

– Dưới đôi mắt và cái nhìn bình thường thì cho rằng: hãy làm phước và cứu giúp người là có phước. Trường hợp này đúng với điều kiện người được cứu giúp ( bệnh nhân ) sau khi lành bệnh là người sống tốt cho gia đình và xã hội. Còn ngược lại, sau khi Thầy cứu chữa cho người kia hết bệnh và họ tiếp tục một đời sống, một lối sống làm khổ mình và làm khổ người khác thì Thầy có tội. Nghĩa là sự đau buồn, đau khổ của người này do hành động từ Ông A, mà Ông A là do Thầy cứu lành bệnh. Trường hợp này, Thầy như kẻ tiếp tay để cho Ông A làm cho người khác đau khổ. Do đó, Thầy sẵn sàng trị bệnh, sẵn sàng chia sẻ hết tất cả những gì Thầy có thể, hầu mang lại sự bình an cho con người vì tình người thì Thầy mong rằng mọi người hãy thương Thầy là đừng làm khổ mình và đừng làm khổ người khác sau khi Thầy đã xuất hiện trong cuộc đời của người đó. Vì tội của người đó làm là trực tiếp, còn Thầy mang tội gián tiếp cùng người đó. Và từ đó, nhân quả cũng tìm cách ngăn cản Thầy không được tiếp tục con đường cứu chữa bệnh nữa, duyên chúng sinh cùng Thầy từ từ cũng chấm dứt và từ đó, có thể là bản án của nhân quả sẽ trừng phạt cho Thầy vì những ngày tháng vô minh mình đã tạo, đã từng lầm tưởng cho rằng đó là phước báu, nhưng thực ra đó là tạo nghiệp ác. Trường hợp này là nhân Ông A làm, hậu quả là Ông A và Ông B cùng chịu. Nếu thương bản thân mình, thương Thầy thì hãy tư duy và quán xét cho thật kỹ những lời Thầy đã nói, để chúng ta có một lối sống, một cuộc sống đầy an vui và hạnh phúc.

Thầy không có tội khi trị bệnh mà còn cùng nhau được phước báu:

Thầy đã chọn một con đường cứu chữa, khám bệnh cho mọi người bằng một tình yêu thương và chia sẻ. Thầy đi trên con đường này không vì danh, không vì lợi ích của riêng tư. Tất cả xuất phát từ tấm lòng yêu thương giữa con người và con người, mong sao cho mọi người luôn có được cuộc sống bình an và hạnh phúc. Từ đó Thầy đã quyết định dùng nghề nghiệp của mình đem ra để cứu giúp và chia sẻ thay vì là mua bán, trao đổi hay kinh doanh. Thầy đã cố gắng rất nhiều trong công việc, trong kinh doanh, trong giảng dạy từ sáng sớm cho đến cả đêm hầu ước nguyện có được những thu nhập để rồi mang ra và chia sẻ cùng mọi người. Những suy nghĩ đó, không có tư lợi cho riêng mình. Một con người ai cũng có những nhu cầu, tham muốn, tham vọng cho riêng mình rằng: ta cố gắng làm bằng mọi cách để giàu sang, để được những công danh và sự nghiệp cho đời mình và con cháu mai sau. Cái suy nghĩ ấy rất là hợp lý cho một kiếp nhân sinh, một kiếp làm người nhưng nó vẫn còn trong cái giới hạn của riêng ta, chưa phải là vô hạn, bao la….

Những khắc khoải cho kiếp nhân sinh rằng: sống và chết? đi đâu và về đâu? Đến và đi là một đề tài muôn thuở mà nhân loại luôn phải trăn trở và suy tư. Thầy cũng không ngoại lệ và từ đó Thầy đã cố gắng học hỏi, tìm cầu, nghiên cứu và cuối cùng may mắn thay, Thầy đã chọn cho mình một con đường tu học và những năm tháng gian truân, cuối cùng Thầy cũng tìm ra được những lời giải cho những câu hỏi đầy bí ẩn của kiếp nhân sinh.
Từ sự thấu hiểu đó, Thầy đã chọn con đường này: con đường chia sẻ, khám bệnh và cứu giúp về thân thể cho mọi người; thông qua Thầy được tiếp cận để chia sẻ cho mọi người về tinh thần, về tâm lý, về lối sống và xa hơn là về nền đạo đức nhân bản – nhân quả của Đức Phật, hầu mang đến với mọi người bằng một con đường thiết thực ngay trong giữa đời sống này. Ta đang làm việc của yêu thương mang đến cho người hầu mong rằng người nhận lấy cái yêu thương đó để tư duy, xem xét và thay đổi một lối sống, một cách sống có thể là đã từng ích kỷ, nhỏ nhoi, ganh tỵ….và nay chuyển hóa nó thành một trái tim bao la: biết chia sẻ, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau !. Đó là hạnh nguyện của Thầy, nó như một khát khao cháy bỏng luôn canh cánh bên lòng!

…Ta đến đây theo lời xưa hẹn ước,
Trái tim này dâng hiến trọn cho đời,
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẻo đường nhân thế mộng đầy vơi….!

Thầy giúp đỡ người, người được khỏe và bình an. Sau đó, người giúp đỡ và chia sẻ người khác và nhiều hơn thế nữa. Từ đó, Thầy được phước, người đã được hóa giải nghiệp và được phước. Từ đó, tất cả chúng ta đều sống trong an vui, hòa bình và hạnh phúc. Trường hợp này là hạnh nguyện của Thầy, là khát khao của Thầy, có thể Thầy bỏ mạng vì thân này để được làm những điều này, Thầy sẵn sàng và cam lòng….!

Duyên nhân quả và gặp nhau!

Mọi người có mang nghiệp ác để có thân thể bệnh tật này nhưng mọi người cũng có vô số nghiệp lành! Từ vô số nghiệp lành này đã hội tụ lại và tương ưng với từ tường của những ai phát ra cái hạnh nguyện lành kia, từ đó tạo thành một cái duyên hợp lại và được sẻ chia. Cái đó, chúng ta thường gọi đó là đủ duyên. Đủ duyên mới có được một phòng khám và được mọi người ủng hộ, đủ duyên nên ta được duy trì và phát triển trên sự hài hòa, hài lòng từ mọi người.


Do đó, Thầy viết lên những lời này như một lời nhắc nhở mọi người rằng: tất cả đều do duyên hợp lại mà thành. Muốn thành tựu tốt đẹp lâu bền, thì mỗi người hãy tạo ra những ý niệm tốt lành để có được hành động tốt lành, duyên sẽ ấy được lâu bền, hội ngộ và cùng nhau hưởng những niềm an vui và hạnh phúc. Ngược lại mọi người thờ ơ, xem thường và luôn tạo ra mọi ác nghiệp, thì một ngày nào đó vùng đất ta đang sống, nơi ta đang ở sẽ trở nên đau khổ, thảm thương và không có một bóng người nào đó từ xa về đây để ban bố hay sẻ chia. Vì chúng ta đã đốt đi cái phước báu của chính ta bằng sự thờ ơ, xem thường, hay phỉ báng…..
Thầy nhắc lại một lần nữa cho quý vị được rõ rằng: phòng mạch của Thầy không phải là nơi kinh doanh, mua bán kiếm lời. Mà là nơi chia sẻ những nỗi khổ niềm đau cho mọi người về thân và tâm. Sự đóng góp của quý vị hiện tại chỉ là một phần chia sẻ cùng Thầy cho những gì hoạt động và chi tiêu mua thuốc men. Hằng ngày, hằng tháng, Thầy phải làm việc rất vất vả để có được những kinh phí, công sức để bù đắp vào cho phòng mạch được trường tồn, chia sẻ cùng mọi người những gánh nặng, những khó khăn và đau khổ kia. Đó là tấm lòng của Thầy, mong mọi người đừng thờ ơ hay xem thường về những điều đó….!

…Một cuộc đời, một tình thương,
Ta đến đây với bao lời hẹn ước,
Như ánh trăng soi sáng những đêm về,
Như mặt trời lung linh ban ánh sang,
Và ta, lặng lẽ bước từng ngày…!

Chúng ta hãy nhìn rộng ra ngoài xã hội, mọi người đang sống và đối xử nhau như thế nào? Sự toan tính của con người ngày nay đã đến mức báo động. Những ngành nghề được xem là bậc Thầy của xã hội như: Giáo dục và Y tế ngày nay cũng đã đánh mất đi cái bản chất cao đẹp của nó. Hình như tất cả đang được xem như món hàng, mua bán và kinh doanh. Ai mạnh người đó được, ai yếu người đó thua. Ai có cơ hội là lợi dụng tối đa để khai thác hằng mong được những quyền lợi cho riêng mình. Bất chấp những hoàn cảnh, những tiếng la kêu cứu của những người đáng thương và cần cứu giúp.
Vì tất cả đều do nhân quả chi phối, một con người hạnh phúc hay khổ đau đều do chính ý thức và hành động của mình. Một xã hội cũng vậy, hạnh phúc hay khổ đau đều do chính xã hội ấy tạo ra như thế nào để rồi gặt hái như thế đấy, trong đó con người là diễn viên chính để hình thành.

Viết lên đây với tất cả tấm lòng, thiết tha mong muốn mọi điều tốt luôn đến với mọi người. Như một lời kêu gọi: mọi người hãy biết sống yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau để chúng ta có được một cuộc sống bình an và hạnh phúc theo định luật nhân quả tương tác và vận hành kia!

Cái này có bởi cái kia có, mọi yếu tố kết thành một giá trị !

Việt Nam Ta Nhỏ Và To
Việt Nam Ta Là một đất nước hơi NHỎ
Trong cái Nước hơi NHỎ có một Thủ Đô thật TO
Trong Thủ Đô thật TO có những con đường rất NHỎ
Trong những con đường rất NHỎ lại có những căn nhà thật TO
Trong những ngôi nhà thật TO lại có những cô vợ thật NHỎ
Những cô vợ thật NHỎ lại dành cho những Ông Quan thật TO
Những Ông Quan thật TO đeo một cái cặp thật NHỎ
Những cái cặp thật NHỎ thường có những dự án thật TO
Những dự án thật TO nhưng hiệu quả lại thật NHỎ
Hiệu quả thì thật NHỎ nhưng thất thoát thật TO
Tuy thất thoát thật TO lại được coi là cái lỗi thật NHỎ
Vì thế Việt Nam Ta Từ Từ Biến Thành một Đất Nước Thật NHỎ
Trong cái nước rất NHỎ lại có những Ông lãnh đạo thật TO
Trong những Ông lãnh đạo thật TO lại có những cái đầu thật NHỎ
Những cái đầu thật NHỎ lại có những túi tham thật TO
Những túi tham thật TO lại có những hiểu biết thật NHỎ
Và..
Những hiểu biết thật NHỎ lại …….Gây hại cho đất nước THẬT TO

Thiện Trí (Sưu tầm)

Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.
Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần.

Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu mạn đứng chen chân trong một ngôi nhà bản ngã.

Đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để được ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.

Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.

đến-một-lúc-1

Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh tại tâm hồn.

Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.

Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.

Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường.
Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.

Khi đã trải qua bao nhiêu buồn vui thương ghét, bao hi vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự đời đến và đi, có rồi không dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.

Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.

Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ cùng với nỗ lực vào tương lai hun hút, và đến lúc già đi thì luôn hồi ức tiếc thương một dĩ vãng đã xa rồi.

Trong một đời người ngắn ngủi chúng ta đã đánh lỡ đi bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại đơn giản.

Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ có tình thương, chứ không phải có bất cứ thứ gì khác giúp con người thiết lập được trật tự mới và hòa bình cho nhân loại..

Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc…

Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình không nên mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho.

Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển nhưng trong lòng đại dương sâu thẳm vẫn còn đó sự lặng lẽ bình yên.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy những việc làm thường nhật phải là niềm vui cho sự sống hàng ngày chứ không phải là sự bắt buộc hay là một quán tính khô khan, máy móc của đời mình.

Hiểu ra rằng bản ngã ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm, sự xấu xa của người khác hơn là chính bản thân mình.

Chúng ta thường che đậy và bảo vệ mình khỏi tổn thương nhưng vô tình điều ấy là tự ôm chất độc và giết chết bản thân mình.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung là món quà tặng vô giá và cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ cạn.

Khi chúng ta thấy mình tham vọng quá lớn trong khi đời người thật ngắn ngủi, đó là lúc mình hiểu ra hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà đó là yếu tố tâm linh bất diệt bên trong.

Đến một lúc, chúng ta hiểu con đường tâm linh thì tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi theo dẫu đó là người thân yêu nhất.

Chúng ta cảm nhận những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé của tâm hồn quý giá hơn cả những tài sản được cất chứa chung quanh là lúc chúng ta định lượng được giá trị chân thật của một kiếp người.

Chúng ta hiểu rằng cần phải thánh hóa đời sống hơn là chạy đi tìm thiên đường ở chốn xa xăm.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không sợ hãi địa ngục hoặc một thế lực tối cao, nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.

Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương vì lòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta đến bến bờ rạng rỡ của ngày mai..

Bù hung phá lấu,
Sâu rợm chiên dừa,
Đĩa trâu, bóp giấm,
Trùng đài nước mấm,

Trùng hổ rô ti,
Bột bán ca ri
Ãnh ương sào hẹ
Muốn cho thơm nhẹ,

Bỏ ba lá chanh,
Rắn lục cườm xanh,
Nấu canh với bún,
Đứa nào chịu khó,

Đâm mớ đậu nành
Bắt còng quay chảo,
Cơm rượu ưa thảo,
Bù xít gói nem,

Kêu bớ cô em,
Xé thêm mớ nháy
Bóp tái thòi lòi
Cơm nấu còn ngòi

Đừng cho chín lắm,
Chuồng hôi chuồng mắm
Ở dưới hộp bơ,
Lấy chổi mà quơ

Ba con mồng chó
Bỏ vào vô đó
Nấu lộn tương ta,
Đãi khách phương xa

Ăn chơi một bữa,
Kiến hôi kiến lửa
Xào lộn với đường,
Để cho kiến nhường

Và ăn la sét
Bánh tét nhưn mây
Số một đây……!

Ăn không được phải không các bạn…?! Vậy thì nhìn…và vui nhé…..!

Nguyễn Bảo Thành
(Bút danh: 5 nhằn, 5 lửa, 5 la “ California ” )

Suy nghĩ về bài thơ “Đường tắt” của Đặng Chân Nhân có lẽ sẽ khiến không ít người giật mình trước những suy nghĩ quá đỗi sâu sắc của một cô bé 16 tuổi.

Bạn sẽ chọn con đường nào cho mình?

  • Đề bài: Suy nghĩ của anh (chị) từ bài thơ ” Đường tắt” của Đặng Chân Nhân:
    Luôn có một con đường ở trước bạn
    Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích
    Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó
    Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn
    Nó không dài, không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào.
    Nhưng
    Con đường nhỏ ấy
    Nó bỏ qua rất nhiều thứ
    Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào
    Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn
    Nó không làm cho bạn tốt hơn
    Và nó luôn là con đường sai.
    Nhưng
    Con người vẫn đi con đường nhỏ ấy
    Những kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu
    Những kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công
    Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc
    Chúng trở nên thành công với nhưng ý nghĩ vô học
    Liệu chúng có thể tồn tại?

Đặng Chân Nhân
(Sinh năm 1993)

Bài làm

Có một sự thật luôn tồn tại mà ai cũng biết: rằng nhiều kẻ bằng “ô dù”, bằng nịnh nọt, bằng cách này hay cách khác mà trèo lên được chức vụ cao, làm ông to bà lớn, ung dung hưởng kết quả mà lẽ ra phải đánh đổi bằng rất nhiều cố gắng nỗ lực. Ai cũng biết và ai cũng bức xúc. Ai cũng bức xúc nhưng không ai dám nói to. Không ai dám nói to nhưng người ta thì thầm “ông ấy… bà nọ…” và ai cũng tặc lưỡi “biết rồi”. Nói như Đặng Chân Nhân là ta đã quen nhìn nhiều người đi “Đường tắt”

“Luôn có một con đường ở trước bạn
Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích
Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó
Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn
Nó không dài, không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào”

Mở đầu bài thơ “Đường tắt”, Đặng Chân Nhân mở ra trước mắt ta hai con đường với hai viễn cảnh hoàn toàn trái ngược dù nó cũng dẫn tới một đích. Con đường dài là biểu tượng cho hành trình gian khó, phải trải qua bao gian nan thử thách mới có thể gặt hái được thành công. Còn con đường ngắn – đường tắt lại là ẩn dụ cho một hành trình ngắn hơn với những luồn lách, thậm chí gian trá để có thể được hưởng thành quả. Đặng Chân Nhân đã xây dựng một tương quan hoàn toàn đối lập: một bên dài – một bên ngắn; một bên đầy bão tố thử thách – một bên “không có chướng ngại vật nào” và “không tốn thời gian”. Đánh vào tâm lí sợ khổ, sợ cực của con người, việc lựa chọn đường tắt quả là có một sức cám dỗ rất lớn.

Nhưng, cái gì cũng có giá của nó!

Lửa thử vàng, phải trải qua khó khăn con người mới có thể trở nên cứng cáp, phát huy hết năng lực bản thân, thậm chí bộc lộ những năng lực tiềm ẩn. Ta có thể sẽ vấp ngã rất đau nhưng giá trị là những bài học thu về. Đi trên con đường dài, vất vả song sẽ giúp ta ngày một trưởng thành hơn. Ta có quyền tự hào vì những gì tự mình gây dựng lấy. Niềm vui, niềm hạnh phúc khi đạt được thành quả cũng trở nên trọn vẹn.
Và như thế có nghĩa là, khi chọn đi con đường tắt, người ta đã bỏ qua tất cả những điều tuyệt vời đó

” Con đường nhỏ ấy
Nó bỏ qua rất nhiều thứ
Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào
Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn
Nó không làm cho bạn tốt hơn”

Tôi nghĩ, thứ mất đi có lẽ không chỉ có chừng ấy. Đường tắt dễ đi nhưng lệ phí để đi con đường ấy thực không nhỏ chút nào. Muốn đi đường tắt, người ta phải dùng không biết bao nhiêu là thủ đoạn, hoặc là khom gối mà xin, hoặc là cướp trắng trợn thứ đáng lẽ thuộc về người khác. Hay nói đúng hơn, họ phải bán rẻ nhân cách, bán rẻ những giá trị người của chính mình. Kẻ dám bán có hai loại: kẻ trộm và kẻ lừa dối. Bán đi rồi thì còn lại những gì?

“Kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu
Kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công
Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc
Chúng trở nên thành công với nhưng ý nghĩ vô học”

Đúng là đi đường tắt thì cái gì cũng dễ. Đi dễ, thành công dễ và mất cũng dễ. Mà đã mất là mất hết. Vì không có năng lực thực sự thì không khả năng giải quyết các yêu cầu công việc ở vị trí đó. Họ lúc nào cũng sống trong lo sợ sẽ có người hạ bệ mình, lúc nào cũng bất an, lúc nào cũng phải tìm cách lấp liếm sự kém cỏi. Nhưng, dù sớm hay muộn, họ chắc chắc cũng sẽ bị lật tẩy.


Câu hỏi cuối bài thơ vang lên đầy day dứt: “Liệu chúng có thể tồn tại?”. Đây có thể cũng là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo. Đặng Chân Nhân khẳng định đường tắt “luôn là con đường sai”. Nó chỉ đem đến thành công trước mắt mà không thể duy trì lâu dài, hơn nữa cái giá phải trả cho nó là quá lớn. Không chỉ với một người mà với cả cộng đồng, với cả kẻ đi dường tắt và người lựa chọn đường dài. Vì thành công bằng lối tắt là không công bằng với những người đã và đang nỗ lực bằng tất cả khả năng của mình. Nó sẽ khiến những người có năng lực thực sự mất niềm tin, hao mòn ý chí phấn đấu và nhiệt huyết cống hiến cho xã hội. Không dừng lại ở đấy. Hậu quả của nó còn khủng khiếp hơn rất nhiều.
Hãy là một phép nhẩm đơn giản. Rằng những người đi đường tắt thì thường ngồi lên chức vị cao. Ngồi ở chức vị cao thì đưa ra những quyết sách quan trọng. Nhưng vì không có năng lực nên quyết sách quan trọng hay bị sai lầm. Một quyết sách sai lầm thì hậu quả nặng nề của nó cả cộng đồng phải gánh chịu. Hơn nữa những kẻ đi đường tắt sẽ khiến cả xã hội mất cân bằng ghê gớm. Chính vì đi đường tắt, không có năng lực thực sự, nên những kẻ ấy luôn cố gắng tìm cách che đậy sự kém cỏi của mình. Nhu cầu ấy sẽ kéo theo một loạt tệ nạn khác trong xã hội: mua quan bán chức, mua bằng, thi hộ… Những cái giả cứ thế lên ngôi, các giá trị cũng bị làm giả một cách trắng trợn. Niềm tin cũng theo đấy đổ vỡ. Xã hội bị gặm rỗng từ bên trong.


Ta phải nhìn thằng vào sự thật: rằng ngày càng có nhiều người muốn đi đường tắt. Từ cậu học trò không học nhưng muốn thi đỗ nên giờ bài quay cóp cho đến ông bộ trưởng nào đấy với cái bằng trị giá nghìn đô. Nó không ở một cá nhân mà đang lây lan trong cộng đồng như một thứ bệnh dịch. Gần đây người ta xôn xao vì clip ghi hình giám thị đáp bài cho thí sinh, thí sinh ngang nhiên giở tài liệu chép trong kì thi tốt nghiệp THPT. Nó trắng trợn quá. Và sự trắng trợn ấy đã diễn ra từ rất lâu rồi. Vì sao? Vì ai cũng muốn đi đường tắt. Đường tắt đã nhân bản muôn hình vạn trạng trong cuộc sống.
Không phải tự dưng mà những kẻ đi đường tắt có thể tồn tại. Không có người dung túng mở đường thì liệu những kẻ đó có thể đi được? Và, chúng còn được tiếp sức bởi chính cộng đồng. Vì chúng ta thích những thứ hào nhoáng, quá coi trọng bằng cấp mà quên đi giá trị thực sự bên trong. Tâm lí ấy dường như đã ăn sâu vào con người chúng ta.

Hãy thay đổi.

Vì dẫu biết những kể đi đường tắt sớm muộn cũng bị lật tẩy, bị thay thế nhưng cho đến lúc ấy thì không biết đã kịp gây ra bao nhiêu hậu quả. Có thể khắc phục nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian mà không thể phục hồi nguyên trạng ban đầu. Cùng giống như xây nhà vậy hãy xây cẩn thận ngay từ đâu còn hơn xây rối và sau này phải hì hục sửa chữa,chắp vá.
Bài thơ “Đường tắt” của Đặng Chân Nhân có lẽ sẽ khiến không ít người giật mình trước những suy nghĩ quá đỗi sâu sắc của một cậu bé 15 tuổi. Bởi nó đã vạch ra, phân định rõ ràng cho ta thấy bản chất đúng – sai giữa hai con đường, hai sự lựa chọn, giữa sống giả và sống thật.
Và bạn, bạn sẽ chọn con đường nào?

Hoàng Quỳnh Phương
(Lớp 11 Văn, Trường THPT chuyên Nguyễn Trãi – đường Ngô Quyền – thành phố Hải Dương – tỉnh Hải Dương)